Chủ Nhật, 15 tháng 9, 2013

SEN



                                  Sen dẫu tàn phai sắc
                                  hương vẫn quyện mặt hồ
                                  lá như trăng giữa vụ
                                  nâng hồn cốm vào thu

Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2013

NGÀY ĐẦU CON ĐẾN LỚP


                                          Tiếng trống trường giục giã
                                          giữa ào ạt mưa mau
                                          các con như chim nhỏ
                                          nép trong ô gọi nhau

                                          Cơn mưa cuối mùa ngâu
                                          sân trường loang loáng nước
                                          cô dắt con vào lớp
                                          bàn tay ấm yêu thương

                                           Ngác ngơ đôi mắt trẻ
                                           bỡ ngỡ trước bao điều
                                          dịu dàng cô chỉ bảo
                                          ngọt ngào cô cưng chiều

                                          Khởi đầu một ngày mới
                                          tinh khôi trên trang đời
                                          lời đầu tiên cô dạy
                                          chữ LỄ để làm người

                                          Cô giáo là gương sáng
                                          cho mắt trẻ dõi theo
                                          dắt dìu con mỗi bước
                                          lên từng bậc thang cao

                                         Ngày đầu con đến lớp
                                         yêu cô giáo biết bao!

                                                                          ( Kỷ niệm mùa khai giảng 2013 )
                                                                                     


Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2013

TỰ KHÚC

                                                        Đã nghe thưa thớt lá vàng
                                                        Đã trông mây xám võ vàng bay ngang
                                                        Rũ lòng bông cúc muộn màng
                                                        Thu buông giọt giọt ...dăng hàng bên hiên

                                                        Chợt như gió lạc vườn tiên
                                                        Trái thơm còn sót hương lên nồng nàn
                                                        Nhạc lòng tự khúc miên man
                                                        Bâng khuâng nẻo lá rồi tan cuối chiều

                                                        Chỉ còn đêm với ...đèn khêu!...

Thứ Ba, 25 tháng 6, 2013

SẺ CHIA

Một nhành hoa nhỏ nở trên cành
mà bâng khuâng cả một vòm xanh

Một tiếng chim trưa gù trong nắng
hồn quê lay động những thương mong

Ngàn năm sông vẫn dòng sông ấy
bên lở bên bồi chia nỗi đau

Ngàn năm biển vẫn ngàn năm mặn
bạc đầu cho những khúc nông - sâu

Ta đếm thời gian trong mắt nhau
đau thương như nước đã qua cầu
hạt phù sa đỏ còn chiu chắt
cho khát vọng xanh thắm muôn sau.

MƯA RƠI



                                         Mưa rơi trên phố vắng
                                         một mình trong im lặng
                                         tiếng mưa như tiếng lòng

                                         Ngày em đi lấy chồng
                                         mưa âm thầm dăng lối
                                         cuối đường người ấy đợi
                                         ... giọt mưa trong mắt rơi!

                                        Trách người sao không nói
                                        chỉ một lời yêu thôi
                                        để bây giờ ngậm ngùi

                                        Chiều buồn mưa vẫn rơi
                                        xin trả lại cho người
                                        chút ân tình sau cuối
                                        tìm quên trong khắc khoải

                                        Tiếng mưa rơi
                                        mưa rơi!...

                                                                                 


                                           

Thứ Ba, 30 tháng 4, 2013

KÝ ỨC THÁNG TƯ


Có một ngày tháng tư
rực trời cờ đỏ
vỡ òa niềm vui
mẹ cười trong nước mắt
tôi nghẹn ngào gọi mãi :
Cha ơi!
đã bao năm con chỉ gặp Người
trong giấc mơ và trên khung ảnh nhỏ

Tôi ào xuống đường
tựa như cơn gió
miệng hét vang
Miền Nam giải phóng rồi!
Cha có về xum họp?
Cha ơi!

Và tôi cứ trôi
theo dòng người hối hả
chẳng để về đâu
chỉ cho thỏa khát khao
giữa rừng cờ hoa
rừng năm cánh vàng sao
tôi thấy Bác vẫy chào con cháu!...

Có một ngày tháng tư in sâu
niềm tự hào!
làm nguôi những nỗi đau
cho đất nước trọn niềm vui chiến thắng!

Thứ Năm, 18 tháng 4, 2013

CÓ MỘT LÀNG QUÊ...

Ngưỡng mộ một thời
Ngưỡng mộ một người!
Tôi tìm về Tam Hưng -Đại Định
Làng thuần nông
Lúa chiêm xanh mướt cánh đồng
Hương hoa cỏ cuối xuân còn thơm ngái

Làng kháng chiến đây rồi!
Thời gian như trở lại
Bâng khuâng...huyền thoại giữa đời
Vẫn còn những hẻm sâu ngoằn nghèo rồng rắn
Nếu giặc Pháp bám theo
Mìn "muỗi" nổ
Mã tấu phăng đứt cổ!

Nhà cụ Tạ (*) trong vườn cây sau ngõ
Đã từ lâu không còn ấm hơi người
Cây sấu già bao lớp lá rơi... rơi
Hồn " hảo hán" rong chơi, xin "khứ hồi" chốn cũ
Để hậu thế được tỏ lòng ngưỡng mộ
Bậc tài danh vì nước vì dân
Sống mãi với nhân quần!

Làng kháng chiến nay xứng làng văn hóa
Không tệ nạn, thanh bình yên ả
Truyền thống xưa thôn, xã giữ gìn

Ôi! Hà Nội hào hoa
Hà Nội bộn bề muôn ngả
...Có một vùng quê đẹp thế giữa Thăng Long!


(*) Tạ Đình Đề




Thứ Tư, 17 tháng 4, 2013

TRI KỶ

Thời gian mê mải nơi không đầu, không cuối
Bước song hành cùng những buồn-vui
Kiếp nhân sinh mờ- tỏ mặt người

Chỉ có em đi giữa dòng đời
Gạn đục khơi trong kết thành câu chữ
Thanh lọc tâm hồn,sẻ chia niềm khốn khó
(Chỉ có em rơi lệ khóc phận Kiều)

Chỉ có em- tinh khiết, tin yêu
Như nước mắt thấm vào lòng từng giọt
Dù đắng đót, ngọt ngào hay xa xót
Vẫn say như duyên kiếp đã nguyện thề

Rồi đến một ngày từ giã những đam mê
Về với đất
Hóa thân vào đất
Gửi lại muôn sau những gì đẹp nhất
Em- trái tim thơ
Chân thật tình người .

Thứ Ba, 16 tháng 4, 2013

Chủ Nhật, 14 tháng 4, 2013

CÔ GIÁO MIỀN BAN TRẮNG

Những cô giáo miền xuôi
tuổi đôi mươi
mang xuân thì lên vùng cao "cắm bản"
gùi hạt chữ đi khai hoang văn hóa
như người Mông trỉa bắp trồng ngô
tri thức nảy mầm khơi dậy những ước mơ

Những cô giáo vùng cao
biết lội suối trèo đèo như con nai con hoẵng
chân trần đạp đá tai mèo
nắng cháy-mồ hôi đẫm áo
đông cào-cóng buốt chân tay
những đêm dài thao thức thung mây
thèm hơi ấm ấp iu của mẹ
thèm giọng nói thân quen người trai trẻ
(đã bao mùa lỗi hẹn không về)!

Em dồn hết tình thương cho lũ nhỏ
cơm chưa đủ no áo chưa đủ ấm thân
chân đất đầu trần
yêu cô giáo nên không bỏ lớp

Cô giáo vùng cao
như bông hoa ban trắng
gắn bó với bản nghèo
lưu luyến điệu khèn Mông ai vắt qua đèo
em ở lại xây quê hương mới

Tôi gặp em một chiều phố núi
nghe câu thơ lòng chợt bồi hồi
Yên Bái bây giờ đâu khác miền xuôi
tự hào! có công em khơi nguồn văn hóa

Thứ Năm, 11 tháng 4, 2013

LỖI HẸN VỚI KHAU VAI


Ai mang đá thả khắp núi đồi
Như lũ lợn Mông đứng lại ngồi
Như mác như chông ken lớp lớp
Thiên nhiên kỳ thú níu chân người

Dưới thung ngô-lúa-sắn xanh tươi
Ruộng bậc thang uốn lượn quanh đồi
Đường về bản Dốc còn xa lắm
Chợ tình em đón lúc nắng vơi

Khau Vai, lỗi hẹn với Người thôi
Vượt cua tay áo "ngựa" hết hơi
Đành nghe đêm trắng, lòng se sắt
...Chợ tình sao nỡ lẻ một đôi !

Thứ Ba, 9 tháng 4, 2013

CỘT CỜ LŨNG CÚ


Biên cương một chiều say nắng
Chỉ thấy đá ken thành rừng
Chỉ nghe gió hú ngang thung
Chỉ gặp người Mông lam lũ

Ngước nhìn lên đỉnh Lũng Cú
Hào quang rực đỏ sắc cờ
Hồn thiêng năm tư (54) dân tộc
Tựu về canh giữ cõi bờ !

CHƠI VƠI


Quản Bạ lưu danh dốc Cổng Trời
Mây vờn vách đá dựng chơi vơi
Tóc ai hong gió vương hương bưởi
Để khách bâng khuâng chẳng muốn rời !

Thứ Bảy, 6 tháng 4, 2013

XUÂN VỀ TRÊN SÔNG HIẾU


Bâng khuâng chiều Cam Lộ
Thăm thẳm dòng sông xanh
Thuyền ai vui xuôi ngược
Chạnh lòng nhớ các anh

...Có một chiều xuân ấy
Giặc phá gãy cây cầu
Đạn thù như vãi trấu
Lệnh : Tiểu đoàn xuất quân!

Các anh như tên rơi
Xác chìm trong sỏi đá
Xác trôi như chiếc lá
Máu đỏ tựa phù sa !

Sông Hiếu gầm nuốt hận !
Ôm các con vào lòng
Sóng vỗ về che chở
Khúc ru nghẹn tháng năm !

Ơi! dòng sông huyền thoại
Xuân đã về tinh khôi
Xin kết tràng hoa thắm
Rưng rưng... mộ xanh trôi !


Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2013

LƠ THƠ QUAN HỌ


Sông Cầu nước chảy lơ thơ
Ơi người quan họ, bao giờ có nhau

Nước buồn nước chảy về đâu
Anh hai buồn đứng bên cầu đợi ai

Có về với hội giêng hai
Còn không cái dáng trúc mai hôm nào
Còn không yếm thắm má đào
Còn không lúng liếng em trao duyên thầm

Lâm thâm ...khăn áo ướt đầm
Ô che không dám, sợ lầm với ai

Mòn đôi con mắt ngóng hoài
Mà đâu đã hẹn một hai ...bao giờ

Sông Cầu nước chảy lơ thơ
Người dưng sao cứ thẫn thờ...người dưng !