Thứ Năm, 27 tháng 12, 2012

Tấm hình ngày cưới


Đây tấm hình xưa
Em với anh
Bốn mươi năm
Mình lại gặp mình
Má thắm môi hồng thời xuân sắc
Kỷ niệm còn đây, lúc tuổi xanh
Bốn mươi năm
Em với anh
Gắn bó đời nhau, trọn cuộc tình
Chia ngọt sẻ bùi cùng năm tháng
Uống cạn đắng cay kiếp nhân sinh!

Rút ruột nhả tơ
Dệt bình minh
Tơ rối, ruột đau
Dệt chẳng thành
Vẫn biết cuộc đời là bể khổ
May vẫn còn nhau lúc tàn canh!

Thứ Ba, 25 tháng 12, 2012

Tình khúc đêm

                   Đêm !
                   Đêm dấu đi những điều hay - dở
                   Nụ cười nào
                   Trong hơi thở của đêm?
                   Giọt lệ nào
                   Đẫm ướt cánh tay mềm?
                   Đêm!...
                   Thảng thốt nghe con tim rạn vỡ!
                   Đêm!...
                   Gom tiếng thở dài cho nỗi nhớ
                   Đêm!
                   Xóa nhòa mái ngói với lều tranh
                   Và đêm ru giấc ngủ yên lành
                   Cho ngày mới bắt đầu
                   Từ đêm...
                   Lặng lẽ!         

Chủ Nhật, 23 tháng 12, 2012

TẢN MẠN THỊ MẦU



                                Mắt em cháy cả chợ chiều
                                Hóa vàng quang gánh nói điều đong đưa
                                Thị Mầu một thuở đã xưa
                                Nay thời mở cửa bán mua mặc lòng...
                                Bướm ong thì mặc bướm ong
                                Chỉ thương cái kén nằm trông mà buồn

Mượn áo


                      Tích xưa quạ mượn áo công
                     Khoác vào cứ ngỡ mình không là mình
                     Hội làng mở giữa sân đình
                     Áo theo lối gió nguyên hình quạ khoang
                     Trở về thân phận bẽ bàng
                     Múa làm sao được mơ màng mà chi

Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012

Vạ thơ


                                                 

  Vào cái buổi trưa hè oi ả ấy, tôi đang chăm sóc chú chim chào mào mới bẫy được thì thằng Tâm sún hớt hải chạy đến. Nó vừa nói vừa thở:
  - Đã có người mua nhà bà cụ Sinh rồi mày ạ. Họ đang dọn đến đấy. Mau tới đó xem đi.
  Tôi vội vàng treo chiếc lồng chim lên cành nhãn trước sân rồi chạy theo thằng Tâm sún.
  Nhà cụ Sinh ở tận cuối làng, gần dãy núi Đá Xanh. Cụ sống độc thân, cứ lẩm cẩm suốt ngày nhưng tốt bụng lắm. Lũ trẻ chúng tôi hay lẻn vào vặt trộm ổi trong vườn nhà cụ. Mỗi lần bắt được quả tang cụ chỉ tru tréo lên một tẹo:
  - Cha tổ chúng bay, đừng có mà làm gẫy cành của tao đấy nhớ ! Rồi cụ để mặc chúng tôi bỏ chạy.
  Hôm ấy thằng Tâm sún phát hiện có buồng chuối chín trong vườn. Nó hẹn chúng tôi sau buổi học rẽ vào “xin trộm” vài quả.
  Y hẹn cả bọn nấp ở ngoài cổng, chờ mãi không thấy bóng dáng bà cụ ra vào như mọi khi nên chúng tôi bảo nhau men hàng rào vào vườn. Bỗng tôi nhìn thấy bà cụ nằm bất động bên bờ giếng, mặt úp xuống vũng máu đã đọng khô trên đất. Tôi sợ hãi kêu toáng lên rồi cả bọn ù té chạy bán sống bán chết. Người ta bảo cụ bị ngã, đập đầu vào thành giếng.

Chuyện tình nhẫn cỏ



Đêm Valentine
Chàng trai nghèo tặng người yêu nhẫn cỏ
Nàng quay đi:
Vật đó đáng gì!
...Đêm lặng lẽ
Nhẫn cỏ rơi lặng lẽ
Bẽ bàng cho một mối tình si!
Năm tháng mang niềm ân hận tái tê
Người con gái tìm về nhẫn cỏ
Trái tim yêu
Vẫn đong đầy nỗi nhớ
Nhưng người xưa đã mãi xa rồi
Giọt lệ buồn rớt xuống vạt cỏ non
Cỏ bỗng hóa kim cương lấp lánh
...Họ gặp nhau trong đêm lễ Thánh
Nhẫn cỏ
Thành vòng nguyệt quế lung linh.

Thứ Năm, 22 tháng 11, 2012

Tập thơ "Tiếng thầm"

Tập thơ được xuất bản 2011

Tập thơ "Nắng chiều"

Tập thơ được xuất bản năm 2009

Trái tim dũng cảm


  Năm ấy Tâm mười tuổi. Em học trường nội trú của huyện. Nhà em ở bên kia núi, cách trường nửa ngày đường. Phiên chợ nào mẹ cũng đến thăm và mang cho em những ống cơm lam thơm phức mùi nếp nương.
        Nhưng bẵng đi mấy phiên chợ, không thấy mẹ, Tâm buồn lắm. Một hôm có người cùng bản báo tin mẹ Tâm ốm nặng.
        Đêm ấy trăng rất sáng, trăng rọi vào cửa sổ, em không sao ngủ được. Em thương mẹ nước mắt cứ trào ra ướt cả gối. Em nghĩ chắc mẹ đang mong nhớ mình rất nhiều. Nếu đợi đến mai mới về, nhỡ không còn gặp được mẹ!
        Thế là Tâm trở dậy, rón rén mở cửa phòng. Chỉ loáng một cái em đã đi qua thị trấn, rẽ vào con đường rừng về nhà. Rừng âm u, đêm thanh vắng. Bỗng tiếng chim lợn cất lên éc ... éc...! làm em sởn gai ốc. Tâm nhớ có lần bà ngoại bảo: Chim lợn kêu là điềm gở, báo hiệu một linh hồn sắp lìa khỏi xác! Em hốt hoảng cởi dép cầm tay vừa chạy vừa gọi: Mẹ ơi! mẹ ơi !
         Cây cối cảnh vật bên đường thi nhau chạy ngược chiều, tạo nên những âm thanh rờn rợn. Những tảng đá lớn ẩn hiện như bóng người khổng lồ rình rập... Trái tim bé bỏng của em đã thót lại bao lần, song tình yêu đối với mẹ còn lớn hơn nỗi sợ. Em vẫn can đản bước tiếp.
          Nhưng rồi điều tệ hại nhất mà em vẫn nơm nớp lo âu đã đến: Dưới ánh trăng suông, khu nghĩa địa chập chờn hiện ra. Những ngôi mộ như những quan tài xếp dọc, ngang sát bên đường làm em hết hồn. Ánh sáng lân tinh thỉnh thoảng lại loé lên nhảy múa, lúc gần lúc xa. Cả tiếng cú ăn đêm rúc lên từng hồi ghê rợn nữa...Tất thảy đều hùa nhau doạ em. Em như mê đi, chân tay bủn rủn chỉ muốn khuỵu xuống.

Quà tặng mùa xuân


Những chiếc lá cuối cùng đã bị ngọn gió heo may cuối vụ bứt đi. Cây đào già trước ngõ chỉ còn trơ lại cái thân trần trụi, mốc thếch với những cành khẳng khiu khô khốc.

          Mùa đông đến, gió bấc cứ rít lên từng hồi, quật vào thân cây còm cõi, nó vẫn đứng đó ngả nghiêng chịu trận.
          Lũ trẻ trong ngõ thấy tội nghiệp nó nên đặt tên là “Bác đào già”.
Bỗng một ngày cái ấm áp của buổi sớm mai đã làm bác đào già tỉnh giấc. Dưới lớp vỏ phồng rộp, sần sùi mạch nhựa sống lại trào dâng, lan toả. Từ cành khô trơ trụi, những mầm lộc biếc bắt đầu nhú lên lóng lánh dưới ánh mặt trời. Từ nách lá đã đơm đầy những nụ hoa tròn xinh như những chiếc khuy áo tàu hồng hồng, trông thật đáng yêu. Bầy chim én bay ngang, ngỡ ngàng chao nghiêng đôi cánh. Lũ ong thợ bắt đầu dập dìu tìm về làm mật...
          Bác đào già cô đơn lặng lẽ ngày nào bỗng thấy mình cao sang, rực rỡ dưới nắng xuân dịu dàng, ấm áp.
          Ôi! mùa xuân!
          Mùa xuân !

Bài ca bất tử


  Mùa xuân. Những tia nắng ấm mỏng như tơ phủ nhẹ lên vạn vật. Những cơn gió dữ dằn đã ngao du hết mùa đông, nay trở nên dịu dàng lướt lên hoa lá, mang theo hương xuân lan toả khắp không gian,

         Ven vùng hồ rộng, những chú chim chích bông bé xíu đua nhau nhảy nhót trên cành. Đâu đó trong vòm cây lại vang lên giọng hót của lũ chim chiền chiện như hoà nhịp cùng đàn én xuân chao liệng trên không.
         Nổi bật trên mặt hồ trong xanh như ngọc là sắc trắng tinh khôi của đôi chim thiên nga. Chúng bồng bềnh bên nhau, im lặng tận hưởng hạnh phúc mà thiên nhiên ban tặng.
         Chợt tiếng súng xé toạc không gian yên tĩnh. Viên đạn ác nghiệt của kẻ săn mồi găm vào ngực nàng thiên nga xinh đẹp.
         Máu! Máu nhuộm đỏ bộ lông trắng muốt! Máu loang lổ mặt hồ!...
Sau giây phút bàng hoàng , chim bạn đã hiểu chuyện gì xảy ra. Đau đớn tuyệt vọng, nó vụt bay lên. Và không hiểu bằng sức mạnh nào đã giúp nó bật lên tiếng hót - tiếng hót duy nhất trong đời, để giải toả nỗi đau thương, uất hận. Rồi nó lao mình xuống vực thủ tiết với bạn tình.
         Ôi thiên nga!
Khí phách đã trở thành bài ca bất tử!.

Tình mẫu tử


Cá chuối sinh được một đàn con rất đông đúc. Người ta gọi lũ cá chuối con là rồng rồng. Rồng rồng ăn rất khoẻ. Mẹ vất vả cả ngày cũng không kiếm đủ cho chúng ăn. Nhìn đàn con bụng lép kẹp cứ bám theo, cá mẹ thương lắm.

          Một hôm cá mẹ bảo: Các con hãy chờ mẹ ở đây một lát. Nói rồi nó lấy đà lao vút lên bờ . Nó nằm giả vờ chết. Lũ kiến tưởng bở rủ nhau kéo đến ăn thịt. Những bộ răng khủng khiếp của chúng như những gọng kìm xiết chặt vào da thịt, cá mẹ vẫn nằm yên, cắn răng chịu đựng. Chờ cho lũ kiến bám dày đặc khắp người, cá mẹ mới cong mình nhảy tòm xuống ao.
          Thế là lũ kiến nổi thành bè trên mặt nước, rồng rồng được một bữa no nê. Nhìn đàn con thoả thuê, cá mẹ vui quên hết mọi đau đớn. Từ đó ngày nào cá mẹ cũng dùng cách này để kiếm mồi nuôi con.
          Lần ấy, cá mẹ lại dặn con rồi nhảy lên bờ, nhưng không may cho nó, lão mèo già đã nhìn thấy. Không một tiếng động lão rón rén đến bên, bất ngờ chồm tới. Hai hàm răng của lão sắc như dao, ngoạm chặt lấy đầu cá mẹ rồi phóng vào bụi rậm.
          Rồng rồng con đợi mẹ. Đợi mãi...! Chúng đâu biết: Mẹ đã không bao giờ còn trở về được nữa!
          Rất cảm kích, người đời đã truyền khẩu một câu nói xem như một sự tôn vinh đối với tình mẫu tử: “ Cá chuối đắm đuối vì con...”.

Nỗi lòng chim sơn ca



       Lần ấy Sơn ca dạt vào khu vườn của một ngôi biệt thự nọ. Nó sục sạo trên khắp các cành cây mà chẳng kiếm được chút gì.Trong cơn đói cồn cào bất chợt nó nhìn thấy một chiếc lồng xinh xắn treo dưới giàn hoa thiên lý, bên trong có chú chim cu đang nhẩn nha nhằn những hạt thóc nếp vàng óng đựng trong chiếc cốc thuỷ tinh, bên cạnh là lọ nước trong vắt.

        Mắt Sơn ca sáng lên nó ao ước: Giá mình được sống trong chiếc lồng kia thì hạnh phúc biết bao. Mình sẽ tha hồ thưởng thức những món ăn khoái khẩu mà chẳng phải làm gì cả.
        Thế là nó nhảy lên nóc chuồng cu, vươn cổ hót vang cả khu vườn.
Ông chủ ngôi biệt thự là người rất mê chim, nghe thấy tiếng hót trong trẻo, lảnh lót của Sơn ca vội chạy ra xem. Ông bước đến sát bên cạnh, Sơn ca vẫn thản nhiên hót. Ông vươn tay ra bắt, nó ngoan ngoãn nằm yên.
        Thế là từ đó Sơn ca trở thành bà chúa của khu vườn, được chủ chăm sóc, chiều chuộng hết lòng.
        Sơn ca rất mãn nguyện, nó mang hết tài năng, sức lực ra thể hiện qua giọng hót để đền đáp mua vui cho chủ.

Cái đuôi mèo


Sinh nhật tôi năm ấy dì út tặng một món quà, đó là con mèo mi mi xinh xắn. Với bộ lông trắng muốt xốp như bông, với hai mắt to, tròn màu xanh lơ và cái mũi, cái miệng màu hồng, trông nó thật đáng yêu.

Nhưng tôi yêu nhất là cái đuôi to như bông lau của nó. Những lúc tôi ngủ trưa mi mi thường phá đám bằng cách: dùng cái đuôi đó đập đập vào má, đánh thức tôi dậy để chơi với nó.
         Tôi và mi mi quấn quýt nhau như hình với bóng. Mỗi khi tôi đi học về nó thường đứng đón ở bậu cửa rồi dụi dụi cái mũi nhỏ hồng hồng vào tay tôi để nũng nịu.
         Một hôm vào ngày chủ nhật chỉ có mi mi và tôi ở nhà. Chúng tôi thoả sức nô nghịch, không sợ bị ai nhắc nhở. Vì mải đuổi theo nó nên tôi đã làm vỡ chiếc bình cổ, vật quý nhất của ông nội. Hàng ngày ông vẫn thường mang chiếc bình đó ra lau chùi ngắm nghía không biết chán.
Tôi sợ lắm. Đang chưa biết sử lý ra sao thì đúng lúc ông về . Thấy chiếc bình bị vỡ, ông lặng người đi một lúc như bị mất hồn rồi từ từ cúi xuống lượm từng mảnh vỡ tên tay. Bất ngờ ông giận dữ quát to:
- Tại sao lại thế này? Ai làm vỡ chiếc bình của ông? hoảng quá tôi ấp úng:
- Dạ..! là ... là tại con mi mi đấy ạ. Nó nhảy lên bàn làm rơi cái bình của ông xuống đất. Ông giận run lên , không nói không rằng, tiện có cái ba toong trong tay ông vụt con mi mi một cái thật mạnh. Bị bất ngờ nó chỉ kịp kêu lên một tiếng “meo” đau đớn rồi phóng ra khỏi cửa.
   Lũ chó thả rông thấy con mèo lạ liền thi nhau đuổi theo. Có một con trong bọn nó đuổi kịp liền ngoạm vào đuôi mi mi, cái đuôi đứt rời ra, con chó ngậm chặt trong mõm rồi biến mất. Trong chớp mắt cũng chẳng thấy bóng dáng con mèo đâu nữa.
   Vừa ân hận, vừa tiếc thương, tôi đã khóc rất nhiều. Mấy hôm sau có bác hàng xóm báo tin: thấy mi mi nằm rúc trong một cái hang đất dưới bờ ruộng cạn gần nhà. Mừng quá, tôi vội chạy tới thì thấy nó chỉ còn thoi thóp thở, máu từ vết thương ở đuôi đã bết cứng lại, loang lổ trên bộ lông bám đầy đất bùn của nó.